32015


Ngụy Nam cầm đèn pin nín thở. Mặt đất rung, tay anh cũng rung, ánh đèn pin rung lắc theo. May mắn là sự chấn động chỉ xảy ra trong vòng ba, bốn giây thì bình yên trở lại. Lâm Thiển nói: “Anh thấy chưa, nếu anh không hạ lệnh rút lui, nếu chẳng may gặp chuyện xấu thì biết làm thế nào đây? Chỉ vì một mình tôi mà nhiều người các anh phải mạo hiểm như vậy, tôi không chịu nổi.” Trịnh Tử Tuấn không lên tiếng, khó mà đưa ra quyết định. Lâm Thiển chợt hỏi: “Tôi có thể nói chuyện với Cố Thành Kiêu không?” “Có thể”

Sau đó Trịnh Tử Tuấn bấm số điện thoại của Cố Thành Kiêu.

Cách điện thoại di động là bộ đàm, cuối cùng Lâm Thiển cũng nghe được tiếng của Cố Thành Kiêu. “Thiển Thiển, anh sắp đến nơi rồi, cố gắng chịu chút nữa.” Nước mắt Lâm Thiên lại trào ra như vỡ đê một lần nữa. Cô không muốn chết, cô còn rất trẻ, còn chưa sinh con, cũng chưa tìm thấy mẹ, còn rất nhiều chuyện muốn làm. “Thiển Thiển, em có nghe thấy không?” Lâm Thiển cố nén đau thương, trầm ổn hỏi: “Cố Thành Kiêu, ở trong nhà mình, anh nghe lời em phải không?” “Đúng vậy, trong nhà mình em là sếp.” “Được, vậy bây giờ em muốn anh ra lệnh cho lính của anh, tất cả rút lui.”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *