32014


Núi đá bị sạt lở lại gặp mưa xuống, rất có thể sẽ lại bị sạt lở một lần nữa, nếu không thì cũng bị lũ cuốn trôi. Sao có thể chỉ vì một mình cô mà khiến cho tính mạng của mọi người bị đe dọa? Tuy Trịnh Tử Kỳ nói có khó nghe, nhưng cũng là lời nói thật. Lâm Thiển cố hết sức, gắng nói: “Đại đội trưởng Trịnh, tôi không ra được, người tôi bị kẹt đã không còn cảm giác rồi. Nếu không phải các anh tìm được đến đây, có khi tôi đã tắt thở từ lâu.” Trịnh Tử Tuấn nhìn trời đêm mù mịt vẫn chưa thấy bóng dáng trực thăng, chỉ có giọt mưa tí tách, khó xử đáp: “Chị dâu, chuyện này tôi không quyết được, tôi không thể nghe lời chị.”

“Vậy anh có nghe theo Cố Thành Kiêu không?”

“Lão Đại ra lệnh thì dĩ nhiên tôi sẽ nghe.”

“Anh ấy nghe lời tôi.”

Lúc này ở trên núi tối đen như mực vang lên tiếng “rầm rầm rầm”, mấy hòn đá lăn xuống, cây cối xung quanh lay động. Tất cả mọi người đều đề cao cảnh giác, trong ánh mắt kiên cường dũng cảm hiện lên tia hoảng hốt mơ hồ. Trịnh Tử Kỳ ở bên dưới cũng mất thăng bằng, lập tức túm lấy xà nhà.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *