3201


Ngụy Nam nghe xong trong lòng khổ tâm vô cùng, “Chị dâu, đến lúc này rồi mà chị vẫn còn nói đùa IV được. Ngụy Nam tôi phục chị là một trang quân tử.” Trịnh Tử Kỳ cầm cổ tay cô bắt mạch, biết được mạch của cô đã rất yếu. Lâm Thiên cười khổ, nước mắt không kìm được mà chảy ra. Cô ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Tử Kỳ hỏi: “Có phải là tôi sẽ không ra được không?… Nói thật cho tôi biết đi.” Vẻ mặt Trịnh Tử Kỳ bối rối, nói: “Chỗ này không ổn định, đào mạnh thì sẽ bị sập, lại sắp bị ngập nước… Nếu trời không mưa to thì còn may mắn. Nếu trời mưa to, nước trên núi đổ xuống, không chừng lại thêm sạt lở lần nữa. Đến lúc đó, tất cả chúng tôi cũng sẽ vĩnh viễn ở lại đây cùng với cô.”

Lời nói của Trịnh Tử Kỳ thoạt nghe như có vẻ đang trấn an cô, nhưng ẩn ý trong đó như muốn nói – muốn cứu cô cũng có nghĩa là có nguy cơ cả đội bị chôn vùi theo cùng.

“Nói chuyện gì vớ vẩn vậy?” Ngụy Nam lớn tiếng quát, “Đại đội trưởng Trịnh, cô nói những chuyện này làm gì? Sao lại hù dọa chị dâu như vậy!… Chị dâu, chị yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tìm cách cứu chỉ ra ngoài. Lão Đại gần đến nơi rồi, nhất định anh ấy sẽ tìm được biện pháp an toàn.”

Nước mắt Lâm Thiển không ngừng tuôn rơi, cô vẫn mỉm cười thản nhiên nói: “Trịnh Tử Kỳ, từ trước đến nay cô đều nói chuyện rất khó nghe, cũng chưa bao giờ nói được một câu thật lòng, tôi cũng quen rồi, còn lâu tôi mới tin cô.”

“…” Trịnh Tử Kỳ ấp úng không đáp lại. Muốn tin hay không thì cứ chờ mực nước tràn lên, cô nằm đây chết luôn đi. Lúc này bộ đàm ở chỗ Ngụy Nam vang lên tiếng nói của Trịnh Tử Tuấn hỏi, “Tình hình bên dưới thế nào?” Ngụy Nam báo cáo chi tiết tình hình, cuối cùng hỏi một câu, “Bao lâu nữa thì lão Đại đến?” “Sắp rồi, còn mười lăm phút nữa, cố gắng kiên trì.” “Chúng tôi có thể kiên trì cố gắng, nhưng nước thì không chờ được. Mới tiến vào có mấy phút mà nước tràn vào đến tay rồi.” Lâm Thiên chợt đưa ra một yêu cầu, “Tôi có thể nói chuyện với đại đội trưởng Trịnh không?” Ngụy Nam đưa bộ đàm vào trong, Lâm Thiển với lấy ống nói bộ đàm, nói: “Đại đội trưởng Trịnh, các anh rút lui đi, không cần cứu tôi.”

Trịnh Tử Tuấn: “…”

Ngụy Nam: “…”

Kể cả Trịnh Tử Kỳ đang ao ước cô chết đi cho xong: “…” Trong khoảnh khắc này, cô ta nghĩ lại lời nói dối vừa rồi của mình mà cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Trịnh Tử Tuấn: “Chị dâu, chỉ cần một chút hi vọng chúng tôi cũng sẽ không buông bỏ, chị cũng không được phép bỏ cuộc.”

Lâm Thiển nức nở nói: “Nhưng tôi không thể kéo các anh chết chung được.” Lâm Thiển dùng sức đập đập tay không bị kẹt vào nước dưới đất, “Anh nghe thấy chưa, nước dâng lên ngày càng cao, các anh mau rút lui đi.”

Núi đá bị sạt lở lại gặp mưa xuống, rất có thể sẽ lại bị sạt lở một lần nữa, nếu không thì cũng bị lũ cuốn trôi. Sao có thể chỉ vì một mình cô mà khiến cho tính mạng của mọi người bị đe dọa? Tuy Trịnh Tử Kỳ nói có khó nghe, nhưng cũng là lời nói thật. Lâm Thiển cố hết sức, gắng nói: “Đại đội trưởng Trịnh, tôi không ra được, người tôi bị kẹt đã không còn cảm giác rồi. Nếu không phải các anh tìm được đến đây, có khi tôi đã tắt thở từ lâu.” Trịnh Tử Tuấn nhìn trời đêm mù mịt vẫn chưa thấy bóng dáng trực thăng, chỉ có giọt mưa tí tách, khó xử đáp: “Chị dâu, chuyện này tôi không quyết được, tôi không thể nghe lời chị.”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *